Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ba Năm Chỉ Là Một Trò Đùa
Chương 3
“Tỉnh dậy đi, chúng ta phải về nhà.”
Ánh mắt Lục Vọng mơ màng ngẩng lên, thấy là tôi thì khẽ hừ một tiếng, rồi nghiêng đầu chôn thẳng vào hõm cổ của Nguyễn Tịch.
Động tác ấy quá mức thân mật, quá mức quen thuộc.
Dù tôi đã biết sự thật, nhưng nhìn cảnh này, tim tôi vẫn nhói lên một cái.
Nguyễn Tịch vừa thẹn thùng vừa đắc ý, đưa tay vuốt tóc cậu ta:
“Chị Mạnh Khinh, chị xem… hình như Lục Vọng không muốn theo chị về đâu.”
Xung quanh, bạn bè của cậu ta đều quay lại nhìn, ánh mắt mang ý xem trò vui. Có người còn huýt sáo trêu chọc.
“Trời ơi chị gái, đôi tình nhân người ta đang mặn nồng như vậy, chị đừng phá nữa. Biết thì bảo chị đến dẫn em trai về, không biết còn tưởng chị đi bắt gian đấy.”
Tôi hiểu rất rõ — đây chính là hiệu quả mà Lục Vọng muốn.
Khiến tôi mất mặt.
Khiến tôi khó xử.
Khiến tôi trở thành trò cười trong cái vòng xã giao của cậu ta.
Dạ dày tôi lại quặn thắt dữ dội.
Tôi muốn quay người rời đi, nhưng nghĩ đến lời ba Lục dặn, tôi vẫn hít sâu một hơi, túm lấy tóc cậu ta, kéo đầu cậu ta ra khỏi hõm cổ Nguyễn Tịch.
Rồi tát cho cậu ta một cái.
Tiếng cười ồn ào trong phòng lập tức ngưng bặt, thay vào đó là những tiếng hít khí lạnh vang lên liên tiếp.
Tính tình Lục Vọng nóng nảy, ai chọc giận chút thôi là cậu ta đánh không nể mặt.
Vậy mà lúc này, tôi lại dám ngay trước mặt bao nhiêu người mà tát thẳng vào mặt cậu ta.
Quả nhiên, cậu ta phản ứng theo bản năng — túm lấy cổ áo tôi, giơ nắm đấm muốn đập xuống.
“Chị?”
Nắm đấm dừng lại trước mặt tôi chưa đầy một phân.
“Sao mắt chị đỏ thế? Ai bắt nạt chị?”
Tôi không trả lời, chỉ buông tay, cúi đầu nhìn xuống cậu ta từ trên cao.
“Lục Vọng, đi về với tôi. Tôi chỉ nói lần cuối.”
Nói xong, tôi quay người bước đi.
Ánh mắt sắc như rắn độc của cậu ta lướt qua khắp đám người một vòng, rồi đi theo tôi.
Cậu ta say đến độ bước chân loạng choạng. Đến tận bãi đậu xe ngầm mới đuổi kịp, ép tôi vào cửa xe.
“Xin lỗi… sau này em sẽ không như vậy nữa. Em sẽ không uống say, cũng không thân thiết với mấy cô gái khác nữa.
Em chỉ muốn chị ghen thôi, không cố ý đâu. Chị, tha thứ cho em được không?”
Nhìn người tôi đã yêu ba năm đứng trước mặt, mọi uất ức và đau đớn những ngày qua đồng loạt trào lên. Nước mắt tôi không kìm được mà rơi xuống.
Cậu ta cuống quýt lau nước mắt cho tôi.
“Đừng khóc. Chị khóc như vậy… tim em đau chết mất.”
Nói rồi ôm chặt lấy tôi, môi hôn loạn lên mí mắt tôi, như muốn dùng sức ngăn nước mắt lại.
Tôi cúi đầu, há miệng cắn mạnh lên vai cậu ta.
Cậu ta đau đến khẽ rên một tiếng, nhưng không đẩy tôi ra, trái lại còn dịu dàng xoa sau gáy tôi, dỗ dành tôi.
Thấy chưa?
Người này diễn vai yêu tôi khéo đến mức hoàn mỹ.
Nhưng trên thực tế — cậu ta chỉ đang đóng một vở kịch tinh vi.
5
Về đến nhà họ Lục, Lục Vọng lên thư phòng tìm ba Lục, còn mẹ tôi thì kéo tôi vào phòng thay đồ, lấy một chiếc váy ra đưa tôi xem.
“Chiếc váy này đẹp chứ? Mẫu trình diễn mới nhất mùa này, rất hợp với khí chất của con.”
Bà cầm váy ướm lên người tôi, hài lòng gật đầu. Đến khi thấy mắt tôi còn hơi đỏ, bà khựng lại.
“Mắt con sao thế?”
“Chắc bị gió tạt thôi.” Tôi cúi đầu xoa mắt, cố chuyển chủ đề. “Váy này để mặc ngày sinh nhật con à?”
Mẹ lắc đầu, mỉm cười xoa tóc tôi:
“Sinh nhật thì mặc lễ phục. Váy này là để con đi xem mắt.”
“Xem mắt?”
“Đúng thế. Con hai mươi lăm rồi, nên thử tiếp xúc với con trai một chút.”
Không cãi lại được, sáng hôm sau mẹ kéo tôi dậy sớm, trang điểm xong xuôi rồi đưa tôi đến buổi xem mắt.
Vừa ngồi xuống, tôi đã nhận ra đôi mắt sau khẩu trang của người đối diện.
“Hà Minh Huyên?”
Anh ấy tháo khẩu trang, cười, đưa tay về phía tôi:
“Lâu quá không gặp, Mạnh Khinh.”
Hồi đại học, tôi và Hà Minh Huyên thường gặp nhau trong các cuộc thi, là đối thủ mạnh nhất của nhau.
Thời gian đầu cả hai còn cạnh tranh gay gắt, sau lại hóa ra có chút anh hùng tương ngộ.
Chỉ tiếc tôi đột ngột quyết định ra nước ngoài du học, từ đó cắt đứt liên lạc.
“Lần cuối gặp là một cuộc thi toán. Tôi xin liên lạc với em, em bảo phải về nhà mừng sinh nhật cho em trai, hẹn lần sau. Nhưng hẹn mãi hẹn mãi, rồi chẳng bao giờ gặp lại.”
Tôi hơi ngại, cúi đầu cười:
“Người tính không bằng trời tính mà, tôi sang nước ngoài mất rồi.”
Chúng tôi trò chuyện về hiện tại, phát hiện đề tài nghiên cứu còn có điểm giao nhau. Bầu không khí thoải mái đến mức nói chuyện suốt đến khi quán đóng cửa.
Trời đẹp, hai chúng tôi vẫn chưa nói hết chuyện, thế là vừa đi dọc theo đường phố vừa tiếp tục trò chuyện.