Tuyệt Vọng Thành Băng

Chương 2



Tôi đặt chiếc cốc giấy trong tay xuống: “Tôi không mạnh mẽ, tôi cũng sợ.”

Tô Vãn sững người.

Lục Kỳ Phong nhíu mày: “Ninh Sương.”

Tôi nhìn anh: “Sao vậy, đến tư cách sợ hãi em cũng không có sao?”

Anh hạ thấp giọng, mang theo khẩu khí ra lệnh: “Đây là cuộc họp tổng kết chiến thuật, không phải nơi để em trút cảm xúc.”

Người bên cạnh vội giảng hòa: “Chị dâu cũng vừa trải qua một phen hoảng sợ, đội trưởng Lục, anh đừng nghiêm túc quá.”

Hốc mắt Tô Vãn lập tức đỏ lên:

“Chị dâu, xin lỗi chị, đều là lỗi của em.”

“Em không nên khiến đội trưởng Lục phân tâm, nếu không phải vì em, đội trưởng Lục chắc chắn đã đi tìm chị ngay lập tức.”

Sắc mặt Lục Kỳ Phong trầm xuống: “Đủ rồi.”

Hai chữ này là anh nói với tôi.

Tôi bỗng bật cười: “Em đã nói gì sao?”

Lục Kỳ Phong nhìn tôi, đáy mắt hiện rõ vẻ không vui: “Tô Vãn đã xin lỗi rồi, em còn muốn thế nào nữa?”

Tôi đứng dậy: “Không muốn thế nào cả.”

Tôi cầm túi lên rồi đi ra ngoài.

Sau lưng truyền đến giọng nghẹn ngào của Tô Vãn:

“Anh Kỳ Phong, anh đừng trách chị dâu, là em không nên đến đội làm phiền anh.”

Lục Kỳ Phong không đuổi theo tôi.

Tôi đi đến bên cạnh sân huấn luyện, gió đêm thổi vào từ cổng lớn.

Chuông điện tử ở cổng vang lên một tiếng.

Có đội viên trở về, hệ thống phát thông báo:

“Chào mừng trở về đội.”

Tôi đứng ở đó, chợt nhớ đến tiếng chuông cửa ở nhà.

Trước đây mỗi lần nghe thấy có người về, tôi đều đứng dậy khỏi sofa.

Bây giờ lại cảm thấy âm thanh đó quá ồn ào.

Không phải vì nó vang lên, mà bởi nó cứ lặp đi lặp lại nhắc nhở tôi rằng:

Anh đã trở về, nhưng không phải vì tôi.

Tối hôm đó Lục Kỳ Phong không về nhà.

Sáng hôm sau anh gửi cho tôi một tin nhắn: “Trong đội trực chiến.”

Tôi nhìn một cái rồi không trả lời.

Buổi sáng tôi đến bệnh viện dã chiến kiểm tra lại vết trầy xước trên cánh tay.

Bác sĩ quân y nhìn v/ế/t th/ư/ơ/ng, cau mày hỏi:

“Hôm qua sao không kh/â/u?”

“V/ế/t th/ư/ơ/ng thế này phải nhập viện đấy.”

Tôi nói: “Trong nhà có việc.”

Cô ấy thở dài: “V/ế/t th/ư/ơ/ng hơi viêm rồi, gần đây đừng để dính nước.”

Bác sĩ quân y vừa viết vào bệnh án vừa hỏi: “Người nhà đâu?”

Tôi khựng lại một chút: “Anh ấy bận.”

Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi một cái rồi không hỏi thêm.

Ra khỏi phòng khám, mẹ gọi điện đến.

“Sương Sương, sao giọng con khàn thế?”

“Con bị cảm.”

“Lại lừa mẹ.”

Giọng bà chậm rãi trầm xuống: “Có phải Lục Kỳ Phong đi làm nhiệm vụ, con lại thức đêm chờ nó không?”

Tôi cầm phiếu kiểm tra đứng bên cửa sổ hành lang: “Không có.”

Mẹ thở dài: “Từ nhỏ con đã như vậy, một khi nhận định chuyện gì thì cứ cố chấp đến cùng.”

“Nhưng con người không thể cứ mãi đứng canh trước một cánh cửa vĩnh viễn không mở.”

Sống mũi tôi cay lên: “Mẹ…”

Bà lập tức đổi giọng: “Được rồi, được rồi, mẹ không nói con nữa.”

“Cuối tuần về ăn cơm đi, mẹ hầm canh sườn cho con.”

“Vâng.”

Cúp điện thoại, tôi gấp phiếu kiểm tra lại rồi bỏ vào túi.

Chiều hôm đó, tôi bắt đầu sắp xếp đồ đạc trong nhà.

Trên tầng cao nhất của tủ sách phòng khách đặt những huân chương quân công mà Lục Kỳ Phong mang về.

Tôi lau sạch từng chiếc một rồi đặt lại vào chỗ cũ.

Bên cạnh có một chiếc chuông cửa cũ, là chiếc đã được thay ra khi tôi vừa theo quân đến sống cùng anh ở khu nhà dành cho gia đình quân nhân.

Lúc đó Lục Kỳ Phong nói tiếng chuông cũ quá nhỏ, anh trở về lúc nửa đêm, sợ tôi không nghe thấy.

Tôi cười anh: “Không nghe thấy chẳng phải càng tốt sao?”

“Em còn có thể ngủ một giấc yên ổn.”

Anh nói: “Không được, anh muốn em biết ngay khi anh trở về.”

Khi ấy, anh thật sự sẽ đứng ở cửa ôm chặt tôi một cái, trên người mang theo mùi khói s/ú/ng và bùn đất, thấp giọng nói:

“Anh về rồi.”

Sau này, câu nói ấy càng lúc càng ít đi.

Rồi về sau nữa, chuông cửa vang lên.

Anh vào nhà, thay giày, tắm rửa, đi ngủ.

Còn tôi trong cuộc hôn nhân này, chậm rãi biến thành một người tự động bật đèn, tự động hâm cơm, tự động thấu hiểu.

Chập tối, Lục Kỳ Phong trở về.

Trong tay anh cầm một tuýp thuốc mỡ: “Quân y đưa, dùng để trị vết trầy xước.”

Tôi nhìn tuýp thuốc mỡ đó: “Cảm ơn.”

Hàng mày anh hơi giãn ra, đặt thuốc lên bàn trà.

“Tối qua giọng điệu của anh hơi nặng.”

“Tô Vãn quả thật còn trẻ, cô ấy xem em là chị dâu nên mới giải thích với em nhiều như vậy, em đừng nghĩ nhiều.”

Tâm trạng vừa mới khá lên một chút của tôi lại chìm xuống.

“Vậy anh xin lỗi là để em đừng trách cô ta sao?”

Lục Kỳ Phong im lặng: “Anh không có ý đó.”

“Anh không có ý đó.”

Tôi nhìn Lục Kỳ Phong vài giây rồi khẽ gật đầu.

“Vậy thì tốt.”

Có lẽ phản ứng của tôi quá bình thản nên anh lại cau mày.

“Ninh Sương, em có thể đừng nói chuyện kiểu này không?”

“Kiểu nào?”

“Cứ như anh nói gì cũng không liên quan đến em.”

Tôi bật cười.

Thì ra anh cũng nhận ra.

Chỉ là hơi muộn.

Tôi cầm tuýp thuốc trên bàn trà lên, nhìn dòng chữ hướng dẫn sử dụng bên ngoài rồi đặt vào ngăn kéo.

“Lục Kỳ Phong, trước đây anh nói em quá quan tâm.”

“Bây giờ em không quan tâm nữa, anh lại thấy không quen sao?”

Đọc tiếp tại đây: https://tinhvan.site/qka-tuyet-vong-thanh-bang/chuong-3

Chương trước
Loading...