Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ngày Ra Tù, Có Người Đợi Tôi Về Nhà
Chương 5
Sau này tôi mới biết, bà ấy từng lén xem hồ sơ vụ án của tôi, biết rõ hoàn cảnh của tôi.
Ba tháng sau, Tạ Châu gửi thư đến.
Bức thư đầu tiên.
Giấy viết thư màu vàng nhạt, viết bằng bút máy, chữ rất đẹp, từng nét đều nắn nót.
Anh kể anh đã đổi việc, nghỉ ở trường học rồi, sang làm biên tập viên cho một nhà xuất bản.
Kể anh đang nuôi một con mèo mướp vàng tên là Nhị Bính, tính tình cục súc, chuyên gia bắt nạt anh.
Kể dưới nhà mới mở một quán mì, anh đi ăn thử rồi, dở tệ, không ngon bằng bát mì mẹ tôi nấu ngày xưa.
Câu cuối cùng là: “Em đừng nghĩ nhiều, cứ ở trong đó cho tốt, ra ngoài rồi mọi thứ sẽ có lại thôi.”
Tôi gấp bức thư lại, nhét xuống dưới gối nằm.
Đêm đó, tôi ngủ một giấc ngon nhất trong suốt mấy tháng qua.
Thư từ cứ thế qua lại. Anh viết, tôi trả lời.
Anh kể anh mua kệ sách mới, lúc bê đồ bị trẹo lưng, phải nằm liệt giường ba ngày.
Tôi bảo sao lúc bê đồ anh không gọi người đến giúp.
Anh bảo gọi ai, gọi Nhị Bính à, cùng lắm nó chỉ lượn vòng vòng quanh người anh thôi.
Tôi bảo xung quanh anh chẳng lẽ không có ai gọi được à.
Anh chần chừ mấy ngày mới gửi thư lại. Trong thư chỉ có một dòng chữ:
“Em nhanh ra ngoài thì sẽ có người.”
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó rất lâu.
Trong lòng có thứ gì đó, khẽ cựa quậy. Nhưng tôi không nghĩ sâu thêm.
Thời gian là một thứ rất kỳ lạ. Bạn cố tình đếm nó, nó sẽ trôi chậm như đang tra tấn con người. Bạn không thèm để ý đến nó, cúi đầu bận rộn với việc của mình, ngẩng lên nhìn, chớp mắt đã qua nửa năm rồi.
Năm rưỡi trôi qua, tôi nghe được tin tức về Trần Tâm Dao.
Là lúc luật sư Chu đến thăm tôi thuận miệng nhắc tới.
“Trần Tâm Dao xuất viện rồi, giờ đang ở nhà. Nghe nói trạng thái không được tốt lắm, suốt ngày nhốt mình trong phòng, mẹ cô ta bảo cô ta có dấu hiệu trầm cảm, đang phải gặp bác sĩ tâm lý.”
Tôi “ừ” một tiếng.
Luật sư Chu liếc nhìn tôi, không kể tiếp nữa.
Không cần kể tiếp. Tin tức đó lọt vào tai tôi, chẳng làm tôi vui sướng, cũng chẳng làm tôi buồn bã.
Chỉ là một cảm giác xác nhận rất nhạt nhòa. Mọi chuyện, vốn dĩ nên là như vậy.
Lại một năm nữa trôi qua, Tống Nghiêu cũng xảy ra chút biến cố.
Chuyện của anh ta và Trần Tâm Dao cuối cùng không đi đến đâu.
Nghe luật sư Chu kể, sau khi Trần Tâm Dao xảy ra chuyện, Tống Nghiêu chăm sóc cô ta được hai ba tháng rồi bỏ chạy. Nói là không chịu nổi.
Sau đó anh ta về quê ở một thời gian, rồi tìm được bạn gái mới. Ở tận Thâm Quyến.
Lúc nghe tin này tôi đang bóc một quả quýt.
Bóc xong, bẻ hai múi ăn, khá ngọt. Hoàn toàn chẳng liên quan gì đến Tống Nghiêu.
Tôi không còn hận anh ta nữa.
Hận thù tốn rất nhiều sức lực, anh ta không xứng.
Sáu gậy năm đó đã là toàn bộ chút sức lực cuối cùng tôi sẵn sàng dành cho mối quan hệ này rồi.
Ngoài ra, không còn gì nữa.
Suốt 3 năm 8 tháng, những việc tôi có thể làm tôi đều làm hết.
Kỳ thi luật, tôi đỗ rồi.
Mấy chứng chỉ liên quan đến tâm lý học, tôi lấy rồi.
Sách Tạ Châu gửi, tôi đọc không sót chữ nào, từ quản trị kinh doanh đến tiểu thuyết, thập cẩm đủ loại.
Gu đọc sách của anh rất tạp, chọn sách không theo quy luật nào, lúc thì nhét cuốn “Bàn ăn của Vua đầu bếp”, lúc lại là “Chi tiết về Bộ luật Dân sự”, xếp cạnh nhau cứ như vơ bừa trên giá sách xuống vậy.
Tôi viết thư hỏi rốt cuộc anh có nghiêm túc chọn sách không đấy.
Anh bảo có chứ, anh đã lên kế hoạch kỹ càng rồi, tu luyện cả nấu ăn lẫn luật pháp, ra tù có thể mở một quán ăn không sợ bị ai lừa.
Tôi bật cười thành tiếng.
Hôm đó những người cùng phòng đều nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.
Ngày ra tù được ấn định là hạ tuần tháng Ba.
Đêm hôm trước, tôi nằm trên giường, mở mắt nhìn trần nhà.
Không căng thẳng, cũng không kích động. Chỉ là vô cùng bình thản.
Bình thản đến mức chính tôi cũng hơi bất ngờ.
Hơn ba năm trời, tôi không hề gục ngã, cũng không oán trời trách đất.
Tôi đã cầm gậy bóng chày lên, tôi gánh chịu hậu quả, trả giá cho hành động của mình.
Chuyện đó, và đoạn tình cảm đó, cứ thế được niêm phong lại.
Ngày mai bước ra ngoài, làm lại từ đầu. Chỉ vậy thôi.
***
Ngày ra tù là ngày 21 tháng Ba, khoảng hơn 9 giờ sáng.
Bàn giao xong thủ tục, quản giáo Trương trực ban đích thân tiễn tôi ra cửa.
Khoảnh khắc cánh cửa sắt nặng nề từ từ mở ra, ánh nắng mặt trời ùa vào mặt.
Nắng tháng Ba là thứ nắng rất mỏng, mang theo chút hơi lạnh, nhưng lại vô cùng sáng sủa.
Tôi đứng ở cửa, hơi nheo mắt lại.
Và rồi, tôi nhìn thấy anh.
Anh đứng cách bức tường giam chừng năm bước chân.
Mặc một chiếc áo khoác gió mỏng màu xám đậm, tóc bị gió thổi hơi rối.
Ôm trong lòng một bó hoa hướng dương to tướng, phần cuống hoa vẫn còn dính bùn. Cứ như mua thẳng từ tay người nông dân vậy, không có giấy gói, vô cùng nguyên thủy.
Thấy tôi bước ra, hốc mắt anh lập tức đỏ bừng.
Rõ ràng đang cười, nhưng nước mắt đọng nơi khóe mi không kìm lại được.
Anh dúi bó hoa hướng dương vào tay tôi.
“Nè, chào mừng ra tù.” Giọng anh nức nở, nhưng vẫn cố tỏ ra nhẹ nhàng.
Tôi nhận lấy bó hoa. Cúi đầu ngửi.
Hoa hướng dương chẳng có mùi thơm gì cả, chỉ có mùi ngai ngái của cỏ cây.
Tôi ngước mắt nhìn anh.
Gần bốn năm không gặp, vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng khóe mắt đã có vài nếp nhăn mờ, trông trầm ổn hơn trước rất nhiều.
“Đợi bao lâu rồi?”
“Anh đến từ 8 giờ.”