Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ngày Ly Hôn, Vợ Đòi Bán Nhà
Chương 2
“Căn lớn vẫn còn nợ ngân hàng hơn ba triệu. Nếu sau này anh ngừng trả, khoản nợ bị truy đến tên tôi thì sao? Tôi còn phải nuôi An An, tuyệt đối không muốn sau khi ly hôn vẫn phải thay anh và người phụ nữ bên ngoài trả tiền vay mua nhà.”
Tôi cau mày.
Câu nói ấy khiến tôi cực kỳ khó chịu.
Tôi đang giữ chức quản lý cấp cao trong một doanh nghiệp nhà nước, thu nhập mỗi năm hơn một triệu.
Chẳng lẽ tôi còn không trả nổi chút tiền vay mua nhà mỗi tháng?
Cô ấy nói như vậy, rõ ràng chỉ đang lấy cớ để từ chối ly hôn.
Tôi thu lại bản thỏa thuận.
“Ăn cơm trước đi.”
Chẳng bao lâu sau, món đầu tiên được mang lên.
Trứng xào cà chua.
Đôi đũa trong tay tôi khựng lại, lông mày cũng lập tức nhíu chặt.
Đến rồi.
Tôi biết ngay bước tiếp theo cô ấy sẽ rơi vài giọt nước mắt, ép tôi nhớ lại quãng thời gian mười ba năm trước, khi hai đứa còn thuê căn phòng dưới tầng hầm.
Khi ấy, món đầu tiên cô ấy nấu cho tôi chính là trứng xào cà chua.
Đêm đó tôi bận đến tận nửa đêm mới về.
Vừa bước vào cửa, tôi đã nhìn thấy cô ấy nằm gục trên bàn ngủ quên, trước mặt còn úp một chiếc đĩa.
Khi tôi nhấc chiếc đĩa lên, cơm và thức ăn bên dưới vẫn còn hơi ấm.
Có lẽ vì quá đói đến mức đầu óc choáng váng.
Cũng có lẽ vì ánh đèn dưới tầng hầm quá mờ tối.
Tôi thuận miệng buông ra một lời hứa mà bản thân vốn chẳng thật lòng.
Nhưng—
Chuyện đó đã là mười ba năm trước.
Không ai có thể lấy một câu nói khi còn trẻ để trói buộc cả phần đời còn lại của người khác.
Không một ai.
Vì thế, tôi giành nói trước:
“Ninh Ninh, chuyện cũ đã qua lâu rồi. Anh cũng nói với em rất nhiều lần rằng anh không thích ăn món này.”
Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi.
Trong ánh mắt ấy có một cảm xúc mà tôi không tài nào hiểu nổi.
“Tôi biết.”
Sau đó, cô ấy gắp một miếng trứng bỏ vào hộp đựng thức ăn bên cạnh.
“Món này vốn là gọi cho An An.”
2.
Môi tôi khẽ động.
Nhưng cuối cùng chẳng thốt ra được chữ nào.
Điện thoại trong túi rung liên tục.
Nghiên Nghiên gửi liền ba tin nhắn, hỏi tôi đã đi chưa, cô ấy đã lấy vé xem phim rồi.
Tối nay tôi đã hứa sẽ đi xem phim cùng cô ấy.
Nếu Thẩm Ninh đã đồng ý ly hôn, vậy bữa cơm này cũng chẳng còn lý do gì để tiếp tục.
Tôi đặt đũa xuống.
“Em cũng nói rõ điều kiện của mình đi. Nếu hai bên đều không có ý kiến thì tối nay chốt luôn.”
Thẩm Ninh cất hộp cơm của An An cẩn thận rồi cũng đặt đũa xuống.
“Căn nhà nhỏ để thẳng cho An An. Căn lớn bán đi, số tiền còn lại sau khi xử lý khoản vay chia đôi. Xe thuộc về anh. Hơn một triệu trong tài khoản ngân hàng cũng mỗi người một nửa. Nếu anh không có ý kiến gì, sáng mai chúng ta ký thỏa thuận.”
Tôi âm thầm tính toán một lượt.
Không thấy có gì bất hợp lý.
Thậm chí còn công bằng hơn tôi tưởng.
“Được. Chín giờ sáng mai gặp nhau ở cơ quan đăng ký kết hôn.”
Tôi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
Do dự một lúc, cuối cùng vẫn nói thêm:
“Ninh Ninh, cảm ơn em. Những năm qua… em đã vất vả rồi.”
Cô ấy không trả lời.
Lúc thanh toán, tôi quay đầu nhìn lại một lần.
Cô ấy vẫn ngồi một mình bên bàn ăn.
Đôi đũa đặt ngang trên miệng bát, từ đầu đến cuối không hề động tới.
Ánh đèn từ trên cao rọi xuống khiến nét mặt cô ấy chìm trong bóng tối.
Tôi chỉ nhìn thấy những ngón tay cô ấy siết chặt lấy chiếc cốc.
Bờ vai khẽ run lên.
Tôi dời mắt.
Nhanh chóng bước ra khỏi nhà hàng.
Sau khi rời khỏi nơi này, Thẩm Ninh sẽ không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Chỉ cần nghĩ đến điều ấy, tôi đã cảm thấy lồng ngực nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Bên ngoài rạp chiếu phim, Hứa Nghiên đã chờ từ lâu.
“Chỉ bàn chút chuyện thôi mà, sao lâu thế?”
Cô ấy bĩu môi, giơ tay đấm nhẹ vào ngực tôi.
Đọc tiếp tại đây: https://tinhvan.site/qka-ngay-ly-hon-vo-doi-ban-nha/chuong-3