Lòng Người Khó Đo

Chương 2



Tôi rút cổ tay ra.

“Mẹ, mẹ đừng nói thay anh ta nữa.”

Bà sững người.

Tôi lau sạch kéo cắt hoa rồi đặt lại vào hộp dụng cụ.

“Hôm nay tôi tới đây để cắm hoa cùng mẹ, không phải để học cách tha thứ cho một người chồng ng/o/ạ/i t/ì/n/h.”

Hai mươi phút sau, Lục Hành chạy tới tiệm hoa.

Hắn mặc áo khoác đen, tóc bị mưa làm ướt đôi chút, sau khi bước vào, người đầu tiên hắn nhìn không phải tôi mà là Hà Lan Chi.

“Mẹ, sao mẹ không ngăn cô ấy lại?”

Câu nói ấy vừa dứt, chút chua xót cuối cùng trong lòng tôi bỗng tan biến.

Hóa ra trong mắt hắn, chuyện tôi bị thư ký khiêu khích, bị phản bội trong hôn nhân đều không phải trọng điểm.

Trọng điểm là mẹ hắn không ngăn được tôi, khiến chuyện này bị họ hàng nhìn thấy.

Hà Lan Chi đứng dậy, cố nén tức giận: “Con nói cho mẹ biết trước, đứa bé kia rốt cuộc có phải của con không?”

Lục Hành cau mày: “Bây giờ không phải lúc nói chuyện này.”

“Vậy khi nào mới là lúc?”

Tôi hỏi.

Hắn nhìn tôi, trong mắt có sự bực bội, còn có chút khinh thường quen thuộc.

“Ôn Tri Ý, anh biết em tức giận.”

“Nhưng em đem loại chuyện này gửi vào nhóm gia đình, có phải quá đáng rồi không?”

Tôi gật đầu: “Cô ta gửi WeChat cho tôi thì không quá đáng.”

“Anh giấu tôi thì không quá đáng.”

“Cô ta mang thai tám tuần, tìm tôi đòi danh phận thì không quá đáng.”

“Chỉ có tôi để cả nhà họ Lục các người cùng biết mới gọi là quá đáng sao?”

Lục Hành bị tôi chặn họng, sắc mặt lập tức sa sầm.

Hắn đi tới trước mặt tôi, hạ giọng: “Anh sẽ xử lý Khương Nhiễm.”

“Em giải thích với người nhà trước đi, nói đây là hiểu lầm.”

“Xử lý thế nào?”

“Cho cô ấy một khoản tiền, bảo cô ấy rời khỏi Thượng Hải.”

“Còn đứa bé?”

Ánh mắt hắn khẽ dao động: “Để cô ấy tự quyết định.”

Tôi nhìn hắn.

Người đàn ông đã chung giường chung gối với tôi suốt ba năm, khi nhắc tới một đứa trẻ tám tuần tuổi, giọng điệu lại giống như đang xử lý một tờ chứng từ bỏ đi.

Tôi đột nhiên cảm thấy rất lạnh.

Không phải vì Khương Nhiễm.

Mà là vì chính bản thân tôi trước đây, người luôn tìm đủ lý do để biện minh cho hắn.

Hà Lan Chi vội vàng tiếp lời: “Tri Ý, con nghe thấy rồi đấy, A Hành sẽ xử lý.”

“Hai đứa còn trẻ, hôn nhân không thể nói tan là tan.”

“Hơn nữa họ hàng hai nhà đều biết chuyện, nếu thật sự l/y h/ô/n, người ngoài sẽ nhìn thế nào?”

Tôi cầm túi lên.

“Người khác nhìn thế nào là chuyện của người khác.”

Lục Hành chặn tôi lại: “Em đi đâu?”

“Về nhà thu dọn đồ.”

Hắn cau mày: “Em lại làm loạn gì nữa?”

Tôi dừng bước, nhìn hắn rồi nói rõ từng chữ: “Lục Hành, tôi không làm loạn.”

“Tôi đang thông báo cho anh biết, l/y h/ô/n.”

Không khí trong phòng hoa như bị rút sạch.

Hà Lan Chi là người phản ứng đầu tiên, giọng cũng thay đổi: “Tri Ý, hai chữ l/y h/ô/n không thể tùy tiện nói ra!”

Tôi nhìn bà: “Mẹ, mang thai cũng không thể tùy tiện mang.”

“Nhưng thư ký của con trai mẹ đã mang thai tám tuần rồi.”

Sắc mặt Lục Hành cực kỳ khó coi: “Em nghĩ cho kỹ đi.”

“L/y h/ô/n rồi, bên bố mẹ em em định giải thích thế nào?”

“Em nghỉ việc ba năm rồi, bây giờ muốn quay lại làm việc dễ lắm sao?”

Cuối cùng hắn cũng nói ra suy nghĩ thật sự trong lòng.

Hắn cho rằng tôi không dám đi.

Bởi vì vì cuộc hôn nhân này, tôi đã nghỉ công việc ở viện thiết kế.

Bởi vì suốt ba năm qua, tôi chăm sóc bệnh dạ dày của hắn, chăm sóc mẹ hắn, giữ thể diện cho hắn, chăm sóc đến mức tất cả mọi người đều quên rằng tôi từng có thể tự dựa vào bản thân để sống.

Tôi khẽ cười: “Tôi nghỉ việc không có nghĩa là tôi vô dụng.”

“Tôi im lặng là để giữ thể diện cho cuộc hôn nhân này, không phải để chừa đường lui cho anh.”

Khóe miệng Lục Hành căng cứng: “Em nhất định phải làm mọi chuyện đến mức tuyệt tình như vậy sao?”

“Người làm tuyệt tình không phải tôi.”

Tôi cầm điện thoại lên, ngay trước mặt hắn rời khỏi nhóm gia đình.

Tôi cầm điện thoại lên, ngay trước mặt hắn rời khỏi nhóm gia đình.

Thông báo “Ôn Tri Ý đã rời khỏi nhóm chat” xuất hiện trên màn hình.

Sắc mặt Lục Hành lập tức thay đổi.

Hắn giơ tay định giữ tôi lại, nhưng tôi nghiêng người tránh đi.

“Ôn Tri Ý.”

Giọng hắn lạnh xuống.

“Em có cần phải làm đến mức này không?”

Tôi nhìn hắn.

Ba năm trước, khi kết hôn, người đàn ông này từng đứng trước mặt bố mẹ hai nhà, nói rằng đời này sẽ không để tôi chịu bất kỳ ấm ức nào.

Ba năm sau, thư ký của hắn mang thai tám tuần, chủ động tìm đến tận cửa khiêu khích.

Còn hắn lại hỏi tôi có cần làm đến mức này không.

Tôi khẽ gật đầu.

“Cần.”

“Bởi vì nhìn thấy anh thêm một phút, tôi cũng cảm thấy ba năm qua của mình rất ngu ngốc.”

Lục Hành siết chặt hàm.

Hà Lan Chi vội đứng lên chắn giữa chúng tôi.

“Tri Ý, con bình tĩnh một chút.”

“Chuyện lớn thế này, dù sao cũng phải về nhà nói rõ ràng.”

Tôi nhìn bà.

“Được.”

“Vậy về nhà nói.”

Tôi vốn cũng phải quay về lấy đồ.

Hà Lan Chi thở phào như thể chỉ cần tôi chịu về nhà, chuyện này vẫn còn cơ hội cứu vãn.

Lục Hành không nói gì nữa.

Hắn đi trước ra cửa.

Chiếc Maybach màu đen đỗ bên ngoài tiệm hoa.

Tài xế vừa nhìn thấy ba chúng tôi đã lập tức xuống xe mở cửa.

Hà Lan Chi định kéo tôi ngồi cùng bà ở hàng ghế sau.

Tôi lùi lại.

“Không cần.”

“Con tự gọi xe.”

Lục Hành quay đầu.

“Em còn muốn làm mình làm mẩy đến bao giờ?”

Tôi nhìn hắn, rồi bật cười.

“Lục tổng, tôi không muốn ngồi xe của anh nữa, cũng gọi là làm mình làm mẩy sao?”

Đọc tiếp tại đây: https://tinhvan.site/qka-long-nguoi-kho-do/chuong-3

Chương trước
Loading...