Hóa Ra Anh Không Đến Vì Tôi

Chương 1



Thái tử gia của giới quyền quý Bắc Kinh cùng lúc kết bạn WeChat với tôi và bạn cùng phòng của tôi.

Anh rất nhiệt tình với tôi.

Nhưng lại vô cùng lạnh nhạt với Trần Tri Hạ, hoa khôi của trường.

Cô ấy buồn bực nói:

“Ban đầu tôi còn tưởng Bùi Cảnh đến vì tôi, không ngờ lại là muốn theo đuổi cậu.”

Tôi tràn đầy vui sướng, yêu Bùi Cảnh qua mạng suốt hai tháng.

Nhưng đến ngày gặp mặt, anh lại nhìn tôi rồi khẽ cau mày.

“Sao lại là cô?”

01

Bùi Cảnh nhận nhầm người.

Anh đã dành sự quan tâm và nhiệt tình vốn nên dành cho Trần Tri Hạ cho tôi.

Ngược lại, anh lại lạnh nhạt với cô gái mình thực sự thích.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, anh tựa vào bên cạnh xe, day day giữa trán, bất lực nhìn tôi.

“Cô về trước đi. Tối nay tôi sẽ nhắn tin cho cô.”

Tôi cố kìm nước mắt trong hốc mắt.

“Được.”

Nhưng tôi hiểu rất rõ, có vài lời anh không muốn nói ngay trước mặt tôi, bởi như vậy sẽ khiến tôi quá mất mặt.

Trở về ký túc xá, bên trong không có ai.

Tôi nằm lên giường, ngủ một giấc rất sâu.

Tôi bị tiếng ồn đánh thức.

Trần Tri Hạ đứng giữa phòng ký túc xá, trong tay ôm một bó hoa hồng lớn.

Hai người bạn cùng phòng còn lại lớn tiếng nói:

“Hóa ra là nhận nhầm người. Tôi đã bảo mà, sao có thể có người không thích cậu, ngược lại lại để mắt đến Thẩm Gia chứ?”

Trần Tri Hạ dịu dàng cười.

“Chỉ là hiểu lầm thôi.”

Nói rồi, cô ấy nhìn sang tôi.

“Thẩm Gia, tôi thay A Cảnh xin lỗi cậu. Chắc cậu sẽ không để bụng đâu nhỉ?”

Tôi ngồi dậy, giả vờ như không có chuyện gì.

“Không để bụng.”

Cô ấy cười.

“Cũng đúng, dù sao mới chỉ yêu nhau hai tháng, lại còn là yêu qua mạng. Chắc cậu cũng không thích anh ấy đến thế.”

02

Trần Tri Hạ nói sai rồi.

Tôi đã thầm thích Bùi Cảnh rất nhiều năm.

Anh lớn hơn tôi ba tuổi.

Năm tôi học năm nhất, anh đã học năm cuối, gần như không còn ở trường.

Khi ấy, tôi vừa kết thúc đợt huấn luyện quân sự không lâu.

Anh đến trường lấy đồ.

Tôi bất cẩn ngã một cú, chính anh đã đưa tôi đến bệnh viện.

Nhưng tôi thật sự quá nhút nhát.

Không dám kết bạn WeChat với anh.

Cũng không nói cho anh biết tên mình.

Sau đó, anh tốt nghiệp, tôi càng khó gặp được anh hơn. Tôi chỉ biết anh xuất thân từ gia đình giàu có, bản thân lại trẻ tuổi tài cao, tự tay sáng lập một công ty công nghệ, sự nghiệp phát triển vô cùng thuận lợi.

Chúng tôi là người thuộc hai thế giới khác nhau, định sẵn sẽ không có câu chuyện nào.

Cho đến một buổi tụ tập cách đây không lâu, anh kết bạn WeChat với tôi.

Còn nhiệt tình với tôi đến mức khó tin.

Ngày nào chúng tôi cũng trò chuyện, chẳng bao lâu sau đã xác định quan hệ.

Bây giờ nghĩ lại.

Những niềm vui và ngọt ngào trong khoảng thời gian này, thật ra tất cả đều là vì Trần Tri Hạ.

Vừa nghĩ đến đây, màn hình điện thoại chợt sáng lên.

Là tin nhắn của Bùi Cảnh.

Anh đi thẳng vào vấn đề.

【Chia tay đi.】

【Nhớ xóa lịch sử trò chuyện trước đây. Tôi không muốn Tri Hạ nhìn thấy những thứ đó.】

【Để bồi thường cho cô, tôi sẽ bảo người đưa cô năm trăm nghìn.】

Đối với tôi, đây gần như là một con số trên trời.

Nhưng đối với Bùi Cảnh, dường như chẳng đáng là bao.

Anh dùng số tiền này để mua đứt tất cả mọi thứ giữa tôi và anh.

Tôi nhìn màn hình điện thoại rất lâu rồi gõ chữ.

【Được.】

Nghĩ một lúc, tôi lại bổ sung:

【Những nội dung chúng ta từng nói với nhau, tôi sẽ không nói cho bất kỳ ai biết. Anh Bùi có thể yên tâm về chuyện này.】

Nhưng câu đó không thể gửi đi.

Anh đã xóa tôi rồi.

Khoảnh khắc nhìn thấy dấu chấm than màu đỏ trên giao diện trò chuyện, tay tôi đột nhiên run dữ dội.

Tôi kéo lên trên.

Tôi và Bùi Cảnh đã trò chuyện rất nhiều.

Hai tháng qua, anh đi công tác nước ngoài. Anh sẽ kể cho tôi nghe mình đã gặp những ai, mỗi bữa ăn những gì.

Thậm chí có một lần, lúc chúng tôi đang trò chuyện, tôi nhờ anh xem giúp một bài tập, anh nói mình đang tắm.

Tôi đùa:

【Không tin, gửi sang đây xem nào.】

Anh chiều theo mọi yêu cầu của tôi.

Thật sự gửi ảnh sang.

Người đàn ông vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt, gương mặt đẹp trai với đường nét rõ ràng, toàn thân tỏa ra cảm giác áp bức và xâm lược mạnh mẽ.

Tôi xấu hổ không chịu nổi.

【Được rồi, thu hồi đi.】

Ngay sau đó, anh gửi hai tin nhắn thoại, giọng nói mang theo ý cười.

“Sợ gì chứ? Sau này ngày nào cũng phải nhìn.”

“Nói trước nhé, tôi chưa từng chạm vào người khác. Nhưng nếu làm chuyện đó với em, tôi nghĩ thử rồi, chắc sẽ rất thú vị.”

Khi ấy, tôi thậm chí còn lén tìm kiếm xem lần đầu tiên cần chú ý những gì.

Bây giờ nhìn lại…

Hóa ra chỉ là một phen mừng hụt.

Chương tiếp
Loading...