Gia Sản Của Tôi, Ai Cho Phép Ông Chia?

Chương 8



Chỉ cần lợi dụng dư luận là có thể khiến tôi sợ hãi.

Bà ta cho rằng vì giữ gìn "danh tiếng", tôi sẽ ngoan ngoãn bỏ ra 500 nghìn tệ để bịt miệng.

Sau đó, bà ta sẽ cầm con bài ấy đến ngồi ngang hàng đàm phán với tôi.

Nhưng bà ta không biết một điều.

Thẩm thị là doanh nghiệp B2B.

Khách hàng của tôi là những đối tác như Tổng giám đốc Triệu, chứ không phải những người lướt mạng xem tin lá cải.

Đừng nói một tài khoản giải trí chỉ có hơn ba trăm nghìn người theo dõi.

Cho dù Đài Truyền hình Trung ương đến phỏng vấn...

Thì đơn hàng của tôi cũng không vì thế mà mất đi dù chỉ 1 tệ.

"Tần Tự."

"Có."

"Liên hệ giúp tôi với Tiểu Lục bên phòng thương hiệu."

"Vâng. Có việc gì ạ?"

"Bảo cô ấy chuẩn bị một bản tuyên bố."

"Không cần đăng ngay."

"Viết sẵn trước."

"Tuyên bố theo hướng nào?"

Tôi suy nghĩ vài giây.

"Cứ viết đúng sự thật."

"Công bố cơ cấu cổ phần của Tập đoàn Thẩm thị, tỷ lệ nắm giữ cổ phần của tôi và chức vụ thực tế của bố tôi trong công ty."

"Đính kèm luôn đường dẫn tra cứu thông tin doanh nghiệp là được."

"Không nhắc đến Chu Uyển và Thẩm Hạo Vũ sao?"

"Không."

"Không cần đôi co với họ."

Tôi cầm lại đôi đũa, gắp miếng cá ban nãy đưa vào miệng.

"Cứ để bà ta đăng."

"Sau khi bài viết được đăng, tự khắc sẽ có người vào tra thông tin doanh nghiệp."

Tần Tự gật đầu.

"Đến lúc đó..."

Tôi lấy khăn lau khóe miệng.

"Mọi người sẽ phát hiện..."

"Trong cả bài viết ấy, không có lấy một câu nào chịu nổi sự kiểm chứng."

Một cố vấn danh dự chỉ mang tính hình thức...

Lại tự nhận mình là người sáng lập công ty.

Một người ở rể năm xưa, hiện không nắm giữ dù chỉ một cổ phần...

Lại nói con gái cướp gia sản "của mình".

Một nhân viên lương tháng 8 nghìn tệ...

Lại nói chị gái không cho mình nhận tổ quy tông.

Những chuyện đó...

Không cần tôi đứng ra phản bác.

Bản thân sự thật...

Đã là cái tát đau nhất rồi.

Bốn giờ chiều, Tần Tự lại bước vào văn phòng.

"Chủ tịch Thẩm."

"Thẩm Hạo Vũ lại gọi điện."

"Lần này không gọi đến lễ tân."

"Vậy gọi đi đâu?"

"Gọi thẳng vào số điện thoại riêng của cô."

Tôi khẽ nhướng mày.

"Cậu ta lấy số riêng của tôi ở đâu?"

"Chưa xác định được."

"Tạm thời suy đoán là do ông Thẩm đưa."

Tôi gật đầu, nhận điện thoại xem thử.

Ba cuộc gọi nhỡ.

Đều từ cùng một số.

Ngoài ra còn có hai tin nhắn WeChat.

Tin đầu tiên:

"Chị, bức công văn luật sư chị gửi là có ý gì? Căn nhà đó là của mẹ em."

Tin thứ hai:

"Có gì chị cứ nhằm vào em, đừng làm khó mẹ em. Một mình bà ấy nuôi em bao nhiêu năm nay đã rất vất vả rồi."

Đọc đến dòng thứ hai, tôi khẽ bật cười.

"Một mình bà ấy nuôi em bao nhiêu năm rất vất vả..."

Chu Uyển mỗi năm nhận từ tay Thẩm Quốc Lương ít nhất 2 triệu tệ.

Túi xách hàng hiệu.

Xe sang.

Mỗi năm ra nước ngoài du lịch ba lần.

Thế này...

Mà gọi là vất vả?

Mà gọi là một mình nuôi con?

Tôi tắt màn hình điện thoại.

"Không trả lời."

"Còn số điện thoại thì sao?"

"Chặn luôn."

Tần Tự lập tức làm theo.

Năm giờ rưỡi.

Lại có một tin nhắn mới.

Lần này không phải Thẩm Hạo Vũ.

Mà là...

Chính Chu Uyển.

Số điện thoại rất lạ.

Nhưng sau khi Tần Tự kiểm tra đã xác nhận đúng là bà ta.

Tin nhắn chỉ vỏn vẹn một dòng.

"Cô Thẩm, tôi cho cô một ngày để thu hồi công văn luật sư. Nếu không, cô tự chịu hậu quả."

Tôi nhìn chằm chằm dòng tin nhắn ấy.

Khóe môi khẽ cong lên.

Mười tám chữ.

Giọng điệu cao cao tại thượng.

Như thể...

Người đang nắm lợi thế là bà ta.

Rốt cuộc bà ta lấy đâu ra tự tin?

Chỉ dựa vào một bài viết bôi nhọ còn chưa kịp đăng?

Tôi đặt điện thoại xuống bàn.

"Tần Tự."

"Có."

"Giúp tôi làm một việc."

"Cô cứ nói."

"Bản tuyên bố mà chiều nay vừa soạn..."

"Đăng ngay."

Tần Tự ngẩn người.

"Đăng bây giờ ạ? Nhưng bài của bên họ còn chưa..."

"Đúng."

"Đăng ngay."

"Không cần đợi bà ta."

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trời đã nhá nhem.

Đèn trong các tòa nhà văn phòng lần lượt sáng lên.

"Chu Uyển cho rằng bà ta mới là người nắm quyền chủ động."

"Cho rằng thời điểm khai màn cuộc chiến là do bà ta quyết định."

Tôi quay đầu nhìn Tần Tự.

"Nhưng bà ta nhầm rồi."

"Sân chơi này là của tôi."

"Nhịp điệu cũng do tôi quyết định."

"Tôi sẽ công bố sự thật trước."

"Đến khi bài viết của bà ta được đăng lên..."

"Thì người trong phần bình luận đã đọc bản tuyên bố của chúng ta từ lâu."

"Lúc đó..."

"Không phải bà ta tát vào mặt tôi."

"Mà chính bà ta tự lao đầu vào cái tát ấy."

Tần Tự lập tức hiểu ý.

Chương trước Chương tiếp
Loading...