Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Gia Sản Của Tôi, Ai Cho Phép Ông Chia?
Chương 6
Ông ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt hiền từ ban nãy đã hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó...
Là sự kinh ngạc tột độ.
"Những thứ này... đều là thật sao?"
"Mỗi một khoản đều có sao kê ngân hàng đối chiếu."
Tôi bình tĩnh đáp.
"Bác Trần, bác và ông ngoại cháu là bạn bè mấy chục năm. Bác hiểu rõ hơn ai hết, gia sản ông ngoại để lại lớn đến mức nào."
Trần Đức Minh đặt ngón tay lên một dòng số liệu.
Trên đó ghi rõ:
Tháng 8 năm 2013, chuyển khoản 2,8 triệu tệ vào tài khoản cá nhân của Chu Uyển, hạng mục thanh toán: Mua sắm thiết bị.
"Hai triệu tám trăm nghìn tệ... mua thiết bị..."
Ông lẩm bẩm một câu rồi khép tập tài liệu lại.
Ông không xem tiếp nữa.
Trong phòng riêng bỗng chìm vào im lặng.
Ngoài tiếng cười nói mơ hồ vọng sang từ bàn bên cạnh và tiếng máy hút mùi chạy khe khẽ, gần như không còn âm thanh nào khác.
Rất lâu sau, Trần Đức Minh mới nâng tách trà lên nhấp một ngụm.
Khi đặt tách trà xuống, ánh mắt ông đã hoàn toàn thay đổi.
Không còn là vẻ ôn hòa của một người muốn đứng ra hòa giải nữa.
Mà là ánh mắt tôi vô cùng quen thuộc.
Đó là ánh mắt của một người đã lăn lộn thương trường cả đời, khi nhìn thấy một cuốn sổ sách đầy những khoản tiền bẩn thì chỉ còn lại sự chán ghét.
"Tri Dư."
Giọng ông trầm xuống.
"Hôm nay bố cháu đến chỗ bác, khóc suốt một tiếng đồng hồ."
"Vâng."
"Khóc rất thảm. Ông ấy nói mẹ con cháu muốn đuổi ông ấy ra khỏi nhà, nói mình già rồi mà không còn ai chăm lo."
"Vâng."
Trần Đức Minh xoay nhẹ tách trà trong tay.
"Nếu ông ngoại cháu còn sống, nhìn thấy những thứ này..."
Ông không nói tiếp.
Nhưng tôi biết nửa câu sau là gì.
Nếu ông ngoại còn sống...
Thẩm Quốc Lương sẽ không chỉ bị thu hồi chiếc thẻ phụ.
Ông ta sẽ bị quét sạch khỏi nhà.
Thậm chí ngay cả cơ hội ngồi đó khóc lóc cũng sẽ không có.
"Bác Trần."
Tôi bình tĩnh nói.
"Cháu chưa từng muốn đuổi ông ấy ra khỏi nhà."
"Cháu chỉ lấy lại những thứ vốn dĩ thuộc về mình."
"Chiếc thẻ sinh hoạt kia là mẹ cháu giữ lại cho ông ấy chút thể diện. Chính ông ấy đã tự tiêu sạch chút thể diện đó, nên cũng không thể trách người khác thu hồi lại."
Trần Đức Minh khẽ gật đầu.
Một cái gật đầu rất chậm.
Cũng rất nặng nề.
"Chuyện này..."
Ông nhìn tôi.
"Bác sẽ không nhúng tay nữa."
Tôi hiểu rất rõ câu nói ấy nặng đến mức nào.
Trần Đức Minh không nhúng tay...
Đồng nghĩa với việc Thẩm Quốc Lương đã mất đi người cuối cùng có khả năng đứng ra nói giúp ông ta trước hội đồng quản trị.
Đồng nghĩa với việc...
Cứu binh mà ông ta vất vả tìm đến, ngay khi nhìn thấy cuốn sổ kia đã hoàn toàn từ bỏ ông ta.
Không.
Không phải đứng về phía tôi.
Mà là...
Hoàn toàn rời khỏi phía ông ta.
"Cảm ơn bác Trần."
Tôi rót cho ông một ly rượu.
"Hôm nay cháu chỉ muốn mời bác một bữa cơm thôi. Chuyện khác chúng ta không nhắc nữa. Món ăn cũng sắp mang lên rồi."
Trần Đức Minh nhận lấy ly rượu.
Ánh mắt nhìn tôi đã khác lúc đầu rất nhiều.
"Tri Dư."
Ông chậm rãi nói.
"Nếu ông ngoại cháu còn sống, nhìn thấy cháu của ngày hôm nay..."
"Ông ấy nhất định sẽ rất tự hào."
Tôi chỉ mỉm cười.
Không nói gì.
Lặng lẽ nâng ly chạm nhẹ vào ly của ông.
...
Tiễn bác Trần ra về thì cũng đã gần mười giờ tối.
Tần Tự vẫn ngồi chờ trong xe.
Tôi mở cửa bước vào, tựa lưng vào ghế rồi khẽ nhắm mắt.
"Chủ tịch Thẩm."
Tần Tự vừa khởi động xe vừa nói.
"Lịch sử cuộc gọi cô yêu cầu đã có rồi."
"Nói đi."
"Trong ba tháng gần đây, ông Thẩm gọi điện cho Chu Uyển ít nhất hai lần mỗi ngày. Cuộc gọi dài nhất kéo dài bốn mươi bảy phút."
Hai cuộc mỗi ngày.
Một người đàn ông đã có vợ...
Ngày nào cũng gọi cho người phụ nữ bên ngoài ít nhất hai lần.
Còn cùng khoảng thời gian đó...
"Lịch sử cuộc gọi với mẹ tôi thì sao?"
"Trong ba tháng, tổng cộng bảy cuộc."
"Cuộc gọi dài nhất là ba phút."
Ba phút.
Có lẽ cũng chỉ đủ để nói một câu kiểu như...
"Tối nay tôi không về ăn cơm."
Tôi đưa tay day nhẹ giữa hai hàng lông mày.
"Còn chuyện gì nữa không?"
"Có."
Tần Tự tiếp tục báo cáo.
"Hôm nay Thẩm Hạo Vũ lại gọi đến công ty thêm hai lần."
"Lần thứ hai, thái độ của cậu ta khá kích động."
"Lễ tân nói cậu ta còn chửi bậy."
"Chửi thế nào?"
"Cậu ta nói..."
Tần Tự dừng một chút rồi mới đọc nguyên văn.
"'Thẩm Tri Dư là cái thá gì? Công ty đó là của bố tao.'"
Tôi mở mắt.
Rồi bật cười.
Không phải cười mỉa.
Mà thật sự thấy buồn cười.
"Công ty của bố cậu ta..."
Tôi lặp lại một lần.
Chính bố cậu ta còn chẳng nói nổi tập đoàn hiện có bao nhiêu phần trăm cổ phần.
Chính bố cậu ta cũng không biết doanh thu năm nay của công ty là bao nhiêu.
Điều duy nhất ông ta giỏi...
Là ngồi trên chiếc ghế da trong văn phòng, giả vờ mình vẫn là một nhân vật có quyền có thế.
Vậy mà đứa con trai chỉ biết dựa hơi cha mình...
Lại dám lớn tiếng tuyên bố đó là "công ty của bố tao."
Đúng là...
Hai cha con họ chẳng khác nhau một chút nào.
Hai cha con họ...
Đều cho rằng mọi thứ tốt đẹp trên đời này vốn dĩ phải tự động rơi vào tay mình.
"Tần Tự."
"Có."