Căn Hộ Bên Cạnh Phòng Cưới

Chương 6



“Hòa Hòa, ăn lúc còn nóng.”

Tôi đứng sau cửa sổ nhìn vài giây, sau đó kéo rèm lại.

Hạt dẻ nguội rồi, con người cũng vậy.

6

Ngày thứ ba, Hứa Mạn gọi điện cho tôi.

Tôi vốn định cúp máy, cuối cùng vẫn nghe.

Cô ta vừa mở miệng đã khóc.

“Cô Ôn, cô có thể khuyên tổng giám đốc Bùi không?”

“Anh ấy sa thải tôi rồi, còn muốn thu hồi căn hộ.”

Tôi không nói gì, giọng Hứa Mạn trở nên the thé hơn.

“Căn nhà đó rõ ràng là anh ấy tự nguyện cho tôi.”

“Anh ấy nói cô sống bên cạnh thì tiện, nhưng cô quá ngột ngạt.”

“Anh ấy nói mỗi lần về nhà nhìn thấy cô, giống như nhìn thấy bằng chứng mình từng nghèo khổ.”

Ngón tay đang cầm điện thoại của tôi siết chặt.

Hứa Mạn tiếp tục nói:

“Cô tưởng anh ấy không biết chiếc vòng đó là của cô sao?”

“Anh ấy biết.”

“Anh ấy còn nói, cô đeo thì giống quá khứ, tôi đeo thì giống tương lai.”

Câu này như một con dao, cuối cùng khoét sạch chút hơi ấm cuối cùng trong lòng tôi.

Tôi bình tĩnh mở miệng.

“Hứa Mạn, có phải cô cảm thấy mình thắng rồi không?”

Cô ta cười lạnh.

“Ít nhất anh ấy từng yêu tôi.”

“Vậy sao cô còn phải gọi điện cho tôi?”

Đầu dây bên kia nghẹn lại.

Tôi tiếp tục nói:

“Bởi vì cô phát hiện, anh ta có thể vì lợi ích mà viết tôi vào thỏa thuận, cũng có thể vì tổn thất mà đuổi cô đi.”

“Hứa Mạn, cô không phải tương lai.”

“Cô chỉ là thứ tạm thời mà anh ta cảm thấy có lợi khi cân nhắc được mất.”

Tôi cúp máy.

Nửa tiếng sau, cô ta gửi đến một đoạn ghi âm.

Trong ghi âm, giọng Bùi Tư Việt mệt mỏi lại lạnh lùng.

“Trả chiếc vòng lại.”

Hứa Mạn khóc hỏi: “Không phải anh nói đeo trên tay em mới giống khởi đầu mới sao?”

Bùi Tư Việt im lặng rất lâu.

“Đó là do anh ngu xuẩn.”

“Hứa Mạn, anh từng rung động với em.”

“Nhưng Ôn Hòa không giống vậy, cô ấy là người kéo anh lại vào lúc anh khó khăn nhất.”

Giọng Hứa Mạn run rẩy.

“Vậy em tính là gì?”

Bùi Tư Việt nói:

“Em tính là lỗi lầm anh từng phạm phải.”

Ghi âm kết thúc.

Tôi nghe xong, không thấy hả hê.

Anh ta rõ ràng biết Hứa Mạn là sai lầm, lại để sai lầm này hết lần này đến lần khác giẫm lên mặt tôi.

Buổi chiều, Bùi Tư Việt lại đến.

Lần này trong tay anh ta ôm một chiếc hộp trang sức cũ.

Đáy mắt anh ta đầy tơ máu đỏ.

“Hòa Hòa, anh lấy chiếc vòng về rồi.”

Anh ta mở hộp ra, bên trong là chiếc vòng vàng kia.

Vết khắc nông ở mặt trong vẫn còn.

Tôi nhìn nó, trái tim cuối cùng vẫn đau nhói.

Giọng Bùi Tư Việt nghẹn ngào.

“Xin lỗi, anh không nên đưa cho cô ấy.”

“Khi đó anh chỉ cảm thấy… chỉ cảm thấy em sẽ không để ý những món đồ cũ này nữa.”

Tôi vươn tay cầm chiếc vòng lên.

Nó rất nhẹ, nhẹ như một trò cười suốt tám năm của tôi.

Tôi hỏi anh ta: “Ba năm trước khi anh chuộc nó về, vì sao không đưa cho tôi?”

Bùi Tư Việt cứng đờ, tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Ngày sinh nhật tôi đã hỏi anh, anh nói đồ cũ không tìm được thì thôi.”

Mặt anh ta trắng đến dọa người.

“Anh…”

“Nói đi.”

Giọng tôi rất nhẹ.

“Vì sao?”

Yết hầu Bùi Tư Việt trượt lên xuống.

Rất lâu sau, anh ta mới khó khăn mở miệng.

“Khi đó công ty vừa nhận được vốn đầu tư, anh sợ em nhìn thấy chiếc vòng, lại nhớ đến trước kia.”

“Anh không muốn quay đầu nhìn lại những ngày tháng ấy nữa.”

Tôi bật cười.

“Vậy nên anh cũng để tôi ở lại những ngày tháng ấy.”

Nước mắt Bùi Tư Việt rơi xuống.

“Hòa Hòa, không phải vậy.”

Tôi đặt chiếc vòng trở lại hộp, đẩy về phía anh ta.

“Mang đi đi, tôi không cần nữa.”

Cả người anh ta cứng đờ.

“Đây là thứ bà ngoại em để lại cho em.”

“Bây giờ không còn nữa.”

“Nó từng bị anh tặng ra ngoài, đã không còn là chiếc vòng ban đầu nữa.”

Khoảnh khắc cửa đóng lại, tôi nghe thấy anh ta khóc khẽ bên ngoài.

Nhưng lần này, tôi không mềm lòng.

7

Ngày ký hợp đồng với Thịnh Viễn Capital, Bùi Tư Việt xông vào phòng họp.

Anh ta luôn là người chỉn chu.

Nhưng hôm đó vest nhăn nhúm, râu không cạo, quầng mắt xanh đen.

“Ôn Hòa, đừng ký.”

Tổng giám đốc Trần nhìn tôi một cái.

“Có cần tránh mặt không?”

Tôi lắc đầu.

“Không cần.”

Bùi Tư Việt đi đến trước mặt tôi, giọng run rẩy.

“Em có biết cổ phần bán cho bọn họ, công ty sẽ biến thành cái gì không?”

“Thịnh Viễn sẽ xé nhỏ thương hiệu của anh, đó cũng là tâm huyết của em.”

Tôi nhìn anh ta.

“Tôi từng cho anh cơ hội, là anh không cần.”

Mắt Bùi Tư Việt đỏ ngầu.

“Anh mua, em muốn bao nhiêu tiền, anh đều mua.”

Tôi cầm bút lên.

“Muộn rồi.”

Anh ta đè tay lên hợp đồng.

“Đừng đối xử với anh như vậy, Ôn Hòa, anh thật sự biết sai rồi.”

“Anh đã kiện Hứa Mạn.”

“Hai năm nay cô ta lợi dụng thân phận pháp vụ làm rất nhiều hợp đồng giả, còn mượn danh nghĩa khích lệ quản lý cấp cao để chuyển dịch tài sản.”

“Căn hộ anh sẽ đòi lại, chiếc vòng anh cũng đã lấy về.”

“Anh có thể công khai xin lỗi, anh có thể cho em một nửa cổ phần công ty.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...